Month: February 2018

Dỗi

Dỗi. Chàng lại gần dỗ dành, ôm ấp, xin lỗi, vuốt ve, cưng nựng. Vẫn dỗi. Chàng: Trao cho anh một nụ hôn đi nào em yêu..! Nàng (mặt nặng như bị): HEM!!!! Chàng: Không cho anh cứ lấy! Xong đè nghiến con gái nhà người ta ra hôn. Hết dỗi.

Sự tự do không bao giờ do vất vả, khổ sở mà có

Sự tự do không bao giờ do vất vả, khổ sở mà có. Cái gì khó thì cái đó sai. “Nhưng nếu tôi cứ bỏ cuộc mãi thì lúc nào tôi mới lên trình?” Lúc nào đủ trình thì sẽ lên trình. Sao phải cưỡng ép đau khổ. Ông bà có nói Được vạ thì

XAO XUYẾN, Hoạ, Ai về có nhớ ta ?, Chỉ mới gặp thôi đà

XAO XUYẾN Hoạ Ai về có nhớ ta ? Chỉ mới gặp thôi đà… Cứ ngỡ duyên từ trước Mong rằng phận chẳng xa Bao giờ chung lối mộng Lúc ấy thoả đêm ngà Tựa ngõ hồn xao xuyến Con đường ngập lá đa… Huệ Trần *********** LẬN ĐẬN. (Ngũ ngôn bát cú) Xướng •••√•••

….BẤT HỐI…

….BẤT HỐI… Đêm tàn ái dỗi dạ hờn run Xót mảnh tình vương ngõ cạn cùn Trở giấc quơ quàng tay chợt hẫng Khơi lòng thắc thỏm mộng nào vun Đời ta nhỏ bé mơ hoàng hạc Lá cỏ mềm non đẫm giọt bùn Thất vọng bao lần tâm giả lãng Hoài mê chẳng hối