CHÙM THƠ KỶ NIỆM NGÀY THƯƠNG BINH LIỆT SỸ ______, Bài số 06 , NỖI ĐAU CHIẾN TRANH !, ( Cảm tác từ câu chuyện VẾT…

CHÙM THƠ KỶ NIỆM NGÀY THƯƠNG BINH LIỆT SỸ ______
Bài số 06
NỖI ĐAU CHIẾN TRANH !
( Cảm tác từ câu chuyện VẾT THƯƠNG CỦA CHIẾN TRANH của tác giả Đinh Tuyết Lan ! )
Chị lên đường theo tiếng gọi tòng quân
Mười tám tuổi xuân chưa một lần say đắm
Mái tóc mượt mà cái nhìn đằm thắm
Nụ cười duyên ai ngắm cũng xiêu lòng
Không có chiến tranh à ! –Chị nói như không .
Tao sẽ lấy một ông chồng như thế
Sáng đi làm phải hôn vài cái nhé
Nếu mà quên , tao chẳng dễ để yên !
Rồi thỉnh thoảng tao lại giả vờ ghen
Cho hắn ta phát điên lên mới được
Sau lúc ấy tao lại hiền như trước
Lại dịu dàng pha nước tắm cho nha !
Vậy mà khi chiến tranh đã đi qua
Tuổi xuân chị gửi cả vào cuộc chiến
Giấc mơ kia cũng dần dần tan biến
Gương mặt giờ còn hằn vết chiến chinh
Chị trở về khi đất nước bình yên
Nhưng mãi chẳng có mình riêng một bến
Chị cô đơn giữa dòng đời hiển hiện
Mong một lần dâng hiến vẫn chơi vơi.
Ước mơ kia mãi là giấc mơ thôi
Chị quá già cho một đời con gái
Hạnh phúc kia chẳng một lần nhìn lại
Có một người trong hoang hoải chờ trông !
Nỗi đau này
có ai biết………………….được chăng ?
Đồng Thanh Huyền 25/7/2017
*****************************************************
Bài số 05
ANH TRỞ VỀ !
Anh trở về từ sau cuộc chiến tranh
Những vết thương nay đã thành vết sẹo
Vết đạn ngoằn nghèo trên khuôn mặt méo
Vợ ngỡ ngàng con réo thét sợ cha
Anh bị thương trong trận chiến rừng già
Cưa chân phải trạm quân y lán lá
Đồng đội xót xa, vết thương nặng quá
Mảnh đạn găm đùi buốt giá tim nhau
Anh trở về chiến tranh đã lùi sâu
Vợ chua xót nhìn cái đầu méo mó
Những lúc trở trời nhìn anh nhăn nhó
Vợ nghẹn ngào sao đau thể hả anh ?
Anh trở về từ sau cuộc chiến tranh
Từ cõi chết anh đã dành sự sống
Nhưng vết thương luôn là cơn ác mộng
Đớn đau này chẳng ai giống được ai
Người vợ quay đi nén tiếng thở dài
Chị vẫn nghĩ mình còn là hạnh phúc
Còn có nhiều người chiến tranh kết thúc
Một nắm xương tàn nhiều lúc chẳng tìm ra.
Đồng Thanh Huyền 24/7/2017.
********************************************************
Bài số 04
NỢ MỘT LỜI YÊU !
( Cảm tác từ câu chuyện NHỚ VỀ MỘT LIỆT SĨ của tác giả Đinh Tuyết Lan )
Chuyện về anh người chiến sĩ thông tin
Để lại trong tôi bao niềm trăn trở
Mười tám tuổi xanh tương lai rộng mở
Vì nước diệt thù dang dở đời trai
Anh lên đường ngày ấy một buổi mai
Chưa nói lời yêu hương nhài chưa ngỏ
Cô gái xóm bên hiền lành rạng rỡ
Chỉ dám mỉm cười khi lỡ gặp nhau
Xa làng quê mùi hương bưởi hương cau
Mẹ thủ thỉ hay mang trầu dạm hỏi ?
Anh chỉ cười việc quân đang rất vội
Mẹ vội vàng rồi dang dở người ta
Tốt nghiệp sĩ quan vào chiến trường xa
Chiến sĩ thông tin anh ra đầu trận chiến
Mặt trận Lào nơi anh từng tôi luyện
Bom nổ đạn rung cuộc chiến sống còn
Gặp lại nhau giữa lán của trung đoàn
Bạn học cùng hỏi người yêu chưa vậy ?
Anh mỉm cười kể luôn câu chuyện ấy
Cô gái ngày nào anh vẫn chờ mong
Cái giọng ấm trầm giữa tiếng đạn rung
Câu chuyện như mơ giữa vùng bom đạn
Anh vẫn mơ đến một ngày thắng trận
Được trở về nơi ấy gặp… người ta !
Anh vẫn mơ ngày ấy trở về nhà
Nướng bồ kết, nấu một nồi lá sả
Lá bưởi , hương nhu anh tìm tất cả
Đun nước gội đầu đền trả người ta
Câu chuyện kia vẫn mãi chẳng nhạt nhòa
Trong tâm trí của những người đồng đội
Lặng lẽ chia tay bạn còn bối rối
Chẳng biết có còn gặp lại hỏi về nhau
Cuộc chiến kia ngày một cứa thêm sâu
Tin chiến thắng kèm nỗi đau mất mát
Nhiệm vụ nặng nề tránh thông tin bị đứt
Đồng đội cùng anh canh thức đêm ngày
Vượt núi băng rừng nối lại đường dây
Anh vẫn không quên hái chùm bồ kết
Đồng đội nghĩa tình sẻ chia trên hết
Các bạn nữ mà ….có hái được đâu ?
Nhận món quà gửi từ cánh rừng sâu
Cả tốp nữ mừng reo vui quá đỗi
Hương bồ kết rừng bảo nhau đun vội
Thơm ngạt ngào tình đồng đội là anh
Rồi một ngày họ nhận được tin nhanh
Anh đã hy sinh khi dành nhường đồng đội
Một căn hầm để tránh bom giặc dội
Một lá thư viết vội trước trực đài
Nhận được tin lệ đồng đội lăn dài
Họ nhớ mãi một chùm gai bồ kết
Chọc thủng ba lô đất bùn bê bết
Và mùi hương bồ kết đậm tình người
Anh ra đi mãi mãi ….tuổi đôi mươi
Chưa kịp nói với người con gái ấy
Lời yêu thương lời nhớ nhung bỏng cháy
Để bây giờ…..
…………….. còn nợ một lời yêu !
Đồng Thanh Huyền 21/7/2017
*********************************************
BÀI số 03
CÓ NỖI ĐAU NÀO HƠN THẾ NÓI XEM ?
Có nỗi đau nào hơn thế chiến tranh ?
Bốn mươi hai năm đã thành vết sẹo
Đất nước quê hương đã liền một dẻo
Nhắc lại lúc nào vết sẹo ấy lại đau
Có nỗi đau nào hơn thế mai sau?
Con cái mất cha tìm đâu cho thấy
Vợ mãi mất chồng chẳng tình yêu bùng cháy
Lưng mẹ còng rồi còn đấy những niềm đau !
Có nỗi đau nào chất chứa từ lâu ?
Con dại ngẩn ngơ bên mái đầu đã bạc
Chẳng nói chẳng cười mắt luôn ngơ ngác
Chất độc da cam mẹ thác chẳng yên lòng
Có nỗi đau nào hơn thế được không ?
Thời tiết đổi thay cha đau như cắt
Sốt giật từng cơn mẹ lòng quặn thắt
Sốt rét rừng già ai biết hay không ?
Có nỗi đau nào sao cứ mãi chất chồng ?
Mỗi tấc đất kia còn không bom đạn ?
Nhát cuốc nào sẽ trở thành tai nạn ?
Mảnh bom mìn nào tan nát thân em ?
Có nỗi đau nào hơn thế………
…..nói xem ?
Đồng Thanh Huyền 15/7/2017
***************************************************
Bài số 02
ĐỢI ANH VỀ !
Tháng 7 về mà anh đã về đâu
Mong mỏi chờ anh mưa sầu rả rích
Trong nghĩa trang mộ hàng chật ních
Ngôi mộ nào dành để đón chờ anh
Ngày anh đi vì đất nước chiến tranh
Bom giày xéo quê mình thành trận địa
Hố bom sâu chẳng tìm đâu ruộng mía
Nơi chúng mình lúc nhỏ trốn tìm nhau
Ngày anh đi cha áo lính bạc màu
Mẹ và em vẫn dãi dầu mưa nắng
Nhà không anh tiếng cười luôn quạnh vắng
Đất nước cần sao đặng giữ mình vui
Chia tay anh giấu nước mắt ngậm ngùi
Giấu nỗi nhớ cha mẹ bảo vui con ạ
Nắm tay anh nói thương anh vất vả
Cơm chẳng kịp ăn đã tất tả lên đường
Chiến tranh qua rồi mái tóc mẹ pha sương
Đằng đẵng chờ anh ra vào trông ngóng
Ngày cũng như đêm thì thầm vô vọng
Quái ! Cái thằng Cò hư hỏng chẳng về ăn !
Chiến tranh qua rồi mẹ vẫn ngóng chờ anh
Mong được ôm anh dỗ dành như chưa lớn
Vẫn bảo anh về mẹ thịt luôn con lợn
Mời họ hàng sang đón cái Tĩn luôn
Chiến tranh qua rồi nước mắt mẹ vẫn tuôn
Chẳng còn đủ trí khôn để nhận ra mất mát
Lúc ngẩn ngơ mẹ vừa đi vừa hát
Tiếng ru thằng Cò mờ nhạt ánh trăng khuya
Quái ! Thằng Cò sao mãi chẳng thấy về ?
Tiếng mẹ gọi ………………………………….
……..tái tê…………………………………………….
hồn đất nước !
Đồng Thanh Huyền 14/7/2017.
*****************************************************
Bài số 01
ANH Ở NƠI NÀO ?
Anh ở nơi nào khi đã hết chiến tranh
Khi đất nước đã màu xanh trở lại
Mẹ vẫn tìm anh giữa miền hoang hoải
Em vẫn tìm anh mê mải giữa rừng
Anh ở nơi nào mắt mẹ rưng rưng
Mãi gọi tên anh đến chừng gục ngã
Cha cũng tìm anh tim thành sắt đá
Nước mắt lặn rồi nên dạ lặng câm
Anh ở nơi nào để em mắt quầng thâm
Tiếng nấc mỗi đêm khóc thầm gọi mãi
Mộ anh nằm đâu giữa miền hoang dại
Bạc trắng mái đầu tê tái mẹ cha
Anh ở nơi nào chiến tranh đã đi qua
Có biết chăng người mẹ già còm cõi
Có biết chăng cả những người đồng đội
Vẫn miệt mài nơi hoang hoải tìm anh
Anh ở nơi nào khi đã hết chiến tranh
Người con gái chờ anh đã thành bà rồi đấy
Có linh thiêng anh hãy về bên ấy
Báo chỗ anh nằm cho vợi bớt buồn đau
Anh ở nơi nào chiến tranh hết từ lâu
Để nấm mồ anh phải dãi dầu mưa nắng
Chẳng nén hương thơm bóng người quạnh vắng
Lạnh lẽo nấm mồ đồng đội chẳng tìm ra
Anh ở nơi nào năm tháng có phôi pha
Những kỷ niệm với mẹ cha ngày ấy
Buổi chia tay giữa tháng năm bỏng cháy
Nụ hôn đầu ngày ấy thẹn thùng trao
Anh ở nơi nào …..
lỡ……….
lặng lẽ …..
………..vậy sao ?
Đồng Thanh Huyền 12/7/2017

5 Comments

Add a Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *